Ngày lễ Vu Lan và nỗi lòng người con xa quê

Nhìn cơn mưa rả rít ngoài trời, nàng bỗng thấy nhớ mẹ mình đến lạ. Cũng đã lâu rồi hai mẹ con không được gặp nhau. Còn mấy hôm nữa lại đến ngày đại lễ Vu Lan Báo Hiếu. Nỗi nhớ thương ấy càng trở nên cồn cào hơn. Điều làm nàng nhớ nhất chính là những bữa cơm đầm ấm hai mẹ con quây quần bên nhau.

Đối với nhiều người ngày lễ Vu Lan Báo Hiếu là một ngày rất đặc biệt. Nhân dịp này mọi người sẽ thể hiện tình cảm và lòng biết ơn với người đã sinh ra mình. Có những người con sẽ tặng mẹ một món quà đắt tiền. Có những người con sẽ cùng mẹ đi lễ chùa. Hoặc nấu cho mẹ một bữa ăn đậm đà hương vị.

Có thể nói, đại lễ Vu Lan Báo Hiếu vào ngày rằm tháng 7 âm lịch là một nét đẹp văn hóa của người Việt Nam ta. Trong ngày này, những người con còn có mẹ sẽ cài lên ngực mình một bông hoa hồng đỏ. Những người con mất mẹ sẽ cài cho mình một bông hoa hồng trắng. Đó giống như là một sự tưởng nhớ về người đã có công mang nặng đẻ đau.


Nhưng dẫu có muốn nàng cũng không thể nào được ôm lấy mẹ, được nói lời yêu thương và tặng mẹ những món quà mà mẹ thích. Bởi khoảng cách giữa nàng và mẹ xa vời vợi khi kẻ Nam người Bắc cách nhau hàng ngàn cây số.

Chiều nay ngoài trời lại đổ cơn mưa rả rích. Nó làm nàng nhớ đến những bữa cơm đầm ấm có hai mẹ con quây quần bên nhau. Nước mắt nàng cứ chực rơi xuống khi hình ảnh người mẹ tảo tần cứ bám riết lấy tâm trí mình.

Dù rất muốn được cài màu hoa đỏ, được cùng mẹ đi lễ chùa, nhưng nàng biết đó là điều bất khả thi. Dù rất muốn chạy ào về với mẹ nhưng bao tấp nập của cuộc đời cứ níu mãi chân nàng ở cái thành phố hoa lệ này.

Nàng thèm món cơm cháy kho quẹt hay thèm cảm giác yêu thương?

Nàng nhớ rất rõ những giọt mồ hôi thấm đẫm để kiếm được từng đồng tiền nuôi con ăn học. Nàng vẫn nhớ rất rõ từng bữa cơm mẹ chỉ ăn cơm cháy với nồi kho quẹt để nhường thịt cá cho con mình.

Công lao trời biển ấy không bao giờ nàng có thể đền đáp. Nàng chỉ có thể gửi lòng mình vào trong những cuộc gọi đường xa để hỏi thăm sức khỏe mẹ già.

Chiều nay vẫn mâm cơm đầy các món ngon, nhưng nàng chẳng buồn miệng nếm thử. Nàng bỗng nhớ đến nồi cơm cháy kho quẹt của mẹ. Nhớ cái cảnh mấy chị em tranh nhau thưởng thức món cơm cháy như thể nó là món ăn ngon nhất trên đời. Những cái đầu non nớt lúc đó đâu hiểu được đó là cả một sự hy sinh của người mẹ tảo tần hết lòng vì con.

Nàng tự hỏi lòng mình rằng: Nàng đang thèm thuồng điều gì? Món cơm cháy kho quẹt do chính tay mẹ làm hay thèm cảm giác được yêu thương, được sum vầy bên gia đình nhỏ? Có lẽ là cả hai!


Thoáng qua một suy nghĩ táo bạo trong đầu bỗng chút lóe sáng. Nàng đặt ngay một vé bay về Hà Nội. Nàng cũng gọi cho ông sếp khó tính xin nghỉ ít hôm vì lý do ốm nặng. Vào ngày lễ Vu Lan này nàng muốn bên cạnh mẹ. Nàng muốn dẫn mẹ đi lễ chùa, nấu cho mẹ bữa cơm ngon và cùng mẹ thưởng thức cơm cháy nhà làm.

Vậy là nàng đã ở đây, đã được gần mẹ và được nũng nịu như ngày nào. Hạnh phúc đơn giản chỉ có thế!

Bất chợt nàng nhìn lên mái tóc điểm sương và thấy nó đẹp đến lạ. Nó khiến nàng quyết tâm phải dành nhiều thời gian hơn cho mẹ của mình. Nàng cũng hy vọng rằng bất cứ ai còn có mẹ cũng hãy biết trân trọng mỗi bữa cơm xum họp gia đình. Đúng là không gì ngon bằng cơm mẹ nấu! Không gì ngon bằng cơm cháy nhà làm!